Đại Tạng Nhất Lãm Tập

《大藏一覽集》 dà zàng yī lǎn jí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gồm 10 quyển, có riêng 1 quyển Mục Lục, do Trần thực soạn vào đời Minh, thu vào Đại chính tạng tập 100 (Pháp Bảo tổng Mục Lục tập 3). Nội dung sách này chép nhặt những câu văn quan trọng và nghĩa lí chủ yếu của kinh luận trong Đại Tạng Kinh, tất cả có 1.181 tắc, chia làm 8 môn 60 phẩm, ở đầu mỗi môn dùng hai câu văn nêu bày yếu chỉ. Có thể nói, đây là sách khái luận về Phật giáo ở đương thời. - Môn thứ 1: Trước hết nêu hình dung của bậc Đại Giác, vì thương xót Chúng Sinh mà làm khuôn phép. Có 8 phẩm 13 tắc. - Môn thứ 2: Biện minh Cứu Cánh của giáo môn, khiến cho người học biết chỗ quay về. Có 6 phẩm 20 tắc. - Môn thứ 3: Quả do đạo này có thể vào, đâu lìa Bản Lai tự kỉ. Có 3 phẩm 63 tắc. - Môn thứ 4: Chỉ bởi hai đường Thiện Ác, nên phải nổi chìm sáu ngả. Có 16 phẩm 419 tắc. - Môn thứ 5: Thiên Đường vui được bao nhiêu, Địa Ngục đang chờ khổ lụy. Có 8 phẩm 97 tắc. - Môn thứ 6: Muốn vượt Luân Hồi ba cõi, phải nhờ tu chứng Tam Thừa. Có 6 phẩm 153 tắc. - Môn thứ 7: Thành công lên ngôi Chính Giác, tướng đẹp đủ sáu Thần Thông. Có 4 phẩm 48 tắc. - Môn thứ 8: Bốn mươi chín năm mỏi miệng, cuối cùng tất cả nhờ công. Có 9 phẩm 359 tắc. Trong mỗi phẩm lại chia ra các tiết, đầu mỗi tiết, đều dùng hai câu kệ bảy chữ trình bày Đại Cương của tiết ấy và ghi ra những câu văn trọng yếu trong kinh, cuối cùng chỉ rõ xuất xứ các kinh luận, như thứ tự quyển, pho của Đại Tạng Kinh. Tạng kinh mà soạn giả sử dụng là bản Đại tạng khắc vào đời Bắc Tống ở viện Đông thiền Đẳng Giác. [X. Minh Sử Q. 98. Nghệ văn chí; Tứ Khố Toàn Thư tổng mục đề yếu Q. 145.; Trung Quốc Phật giáo sử tịch khái luận (Trần viên)].