Đại Không Vị
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Là Pháp Thân Đại Không Bất Sinh của Mật giáo. Pháp Thân có đủ ba đức: Vô ngại, bao hàm, thường hằng, cũng như Hư Không nên gọi là Đại Không. Pháp Thân là chỗ nương của các pháp, nên thêm một chữ vị, gọi là Đại Không Vị. Tức Thân Thành Phật nghĩa (Đại 77, 381 hạ), nói: Pháp Thân giống như Hư Không, chẳng bị ngăn ngại, bao hàm muôn tượng và thường hằng, nên gọi là Đại Không. Pháp Thân là chỗ nương của các pháp, cho nên gọi là Vị.