Đại Hùng

《大雄》 dà xióng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: mahāvīra: ý chỉ bậc anh hùng vĩ đại, là Đức Hiệu của đức Phật, vì Ngài là đấng anh hùng, có đủ năng lực trí tuệ lớn, có thể hàng phục Ma Chướng, chiến thắng tự thân mình. Vì vậy, tại Chánh Điện tôn thờ đức Phật được gọi là “Đại Hùng Bảo Điện (殿, ngôi điện báu của đấng Đại Hùng).” Như trong Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (, Taishō Vol. 9, No. 262), Phẩm Tùng Địa Dũng Xuất () thứ 15, có câu: “Thiện Tai ! Thiện Tai ! Đại Hùng Thế Tôn ! (, Lành thay ! Lành thay ! Đức Thế Tôn Đại Hùng !).” Hay trong Phụ Tử Hợp Tập Kinh (, Taishō Vol. 11, No. 320) quyển 13, Phẩm Tịnh Cư Thiên Thuyết Kệ Tán Phật () thứ 24, có đoạn: “Đại Hùng mãnh Thế Tôn, xả Sanh Tử trọng đảm, cần tu vô thối khuất, tốc chí ư Bồ Đề (退, Thế Tôn Đại Hùng mãnh, bỏ sống chết gánh nặng, siêng tu không thối chuyển, mau đến nơi Bồ Đề).” Hoặc như trong Vô Dị Nguyên Lai Thiền Sư Quảng Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 72, No. 1435) quyển 7, phần Trú Kim Lăng Thiên Giới Thiền Tự Ngữ Lục (), lại có câu: “Đại Hùng Điện Niêm Hương, hoàng kim điện thượng Tam Tôn Phật, Bạch Ngọc quang trung nhất cá tăng (殿殿, nơi Điện Đại Hùng Niêm Hương, vàng ròng trên điện Ba Đấng Phật, ngọc trắng hào quang một lão tăng).”