Đại Giác Thế Tôn

《大覺世尊》 dà jué shì zūn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đại GiácThế Tôn. Cũng gọi Đại Giác tôn. Đại Giác là bậc đầy đủ tự giác, giác tha, giác hạnh viên mãn; Thế Tôn là bậc tôn quí trong đời. Kinh Nhân Vương hộ quốc Bát Nhã Ba La Mật quyển thượng (Đại 8, 825 thượng), nói: Đại Giác Thế Tôn trước đã nói cho chúng con nghe về Ma Ha Bát Nhã Ba La Mật đa, Kim Cương Bát Nhã Ba La Mật đa, Thiên vương vấn Bát Nhã Ba La Mật đa, Đại phẩm đẳng vô lượng vô số Bát Nhã Ba La Mật đa. Ngoài ra, từ Đại Giác Thế Tôn cũng được thấy trong các bài kệ của kinh Đại Thừa bản sinh Tâm Địa quán quyển 1, luận Đại Thừa A Tì Đạt Ma tạp tập quyển 1 v.v... [X. Ma Ha Chỉ Quán Q. 1. phần trên].