Đại Đốn Ngộ Sư

《大頓悟師》 dà dùn wù shī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho ngài Đạo Sinh (355-434) ở đời Đông Tấn. Vì ngài Đạo Sinh nêu ra thuyết Đốn Ngộ Thành Phật nên đã đưa đến cuộc tranh luận trường kì trong giới Phật giáo thời bấy giờ và rồi phát sinh sự bất đồng về nghĩa Đại Đốn Ngộ và nghĩa Tiểu Đốn Ngộ. Thuyết này về sau có ảnh hưởng rất lớn đối với Thiền TôngHoa Nghiêm Tông. Những người chủ trương nghĩa Tiểu Đốn Ngộ được gọi là Tiểu Đốn Ngộ sư, gồm có các ngài Tăng Triệu, Chi Độn, Chân an đỏa, Tà thông, Tuệ viễn, Đạo An v.v... [X. Pháp Hoa Kinh Sớ Q. 1.; Nhị Đế nghĩa Q.hạ; Triệu luận sớ Q.thượng (Huệ đạt); Tam Luận du ý nghĩa; Xuất Tam Tạng kí tập Q. 12., Q. 15.].