Đại Địa Một Nhân Phùng

《大地沒人縫》 dà dì méi rén fèng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Khắp mặt đất không người vá. Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Trong Thiền gia, từ ngữ này được chuyển dụng để chỉ cho cảnh giới Bất Khả Đắc vượt ra ngoài sự thấy biết Phân Biệt của tình thức. Động Thượng Cổ Triệt quyển thượng (Vạn tục 125, 358 thượng), nói: Áo của người đá rách, khắp mặt đất không ai vá được (Thạch nhân sam tử phá, Đại Địa Một Nhân Phùng).