Đại Bát Niết Bàn Kinh Sớ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Gồm 33 quyển, do ngài Quán đính soạn vào đời Tùy. Cũng gọi Nam Bản Niết Bàn Kinh sớ, Niết Bàn kinh sớ, thu vào Đại chính tạng tập 38. Bộ sách này dùng giáo chỉ của tông Thiên thai để giải thích kinh Niết Bàn (bản Nam) và biện biệt rõ chỗ dị đồng giữa kinh Niết Bàn (bản Nam) và các kinh Phương Đẳng Bát Nê Hoàn, Đại Bát Nê Hoàn và Niết Bàn (bản Bắc). Bộ sách này vốn chỉ có Thích văn 12 quyển, Huyền Nghĩa 1 quyển. Về sau, ngài Kinh Khê Trạm Nhiên sửa lại thành 15 quyển để làm cho ý nghĩa được sáng tỏ. Năm Hàm thuần thứ 8 (1272) đời vua Độ tông nhà Nam Tống, ngài Sư chính dùng khoa cú của bản sớ gốc để Phân Biệt các Đề Mục trong kinh, vào năm Chí nguyên 19 (1282) đời vua Thế tổ nhà Nguyên bắt đầu khắc bản. Trong năm Vạn lịch đời Minh, ngài Viên Trừng lại hợp biên cả kinh văn và chú sớ thành Hội sớ 36 quyển, đồng thời soạn thêm Điều cá 3 quyển, nhưng người đời sau chê Bản Hội sớ này là: Tự ý thêm bớt, hay dở lẫn lộn. Ngài Thủ đốc Bản thuần người Nhật bản lại đem bản sớ 15 quyển hội nhập với kinh văn, so sánh với các bản khác, rồi thêm phần chú giải thành 36 quyển và ấn hành. Ngoài ra, bộ sách này còn có các bản in 18 quyển, 20 quyển, 33 quyển. Chú sớ sách này có: Tư kí 12 quyển (Hạnh mãn), Tư kí 9 quyển (Đạo tiên), Trị định sớ khoa 10 quyển (Trí viên), Tam Đức chỉ qui 20 quyển (Trí viên). [X. Đại Bát Niết Bàn Kinh Q.hạ phần cuối; Niết Bàn Huyền Nghĩa phát nguyên Cơ Yếu Q. 4.; Cao Tăng Truyện Q. 6.; Phật Tổ Thống Kỉ Q. 7.; Tân Biên Chư Tông Giáo Tạng Tổng Lục Q. 1.].