Đắc Thắng Đường
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Tối thắng đường. Là tòa Điện Đường đồ sộ nguy nga do Trời Đế Thích sai thần Tì thủ Yết Ma xây dựng để kỉ niệm cuộc chiến thắng A Tu La. Trời Đế Thích là vị Thiện Thần bảo vệ Phật Pháp, A Tu La là loài quỉ não hại Phật Pháp, hay tức giận, thích đánh nhau. Trong các Kinh Điển thường ghi chép sự tích Trời Đế Thích và A Tu La giao chiến với nhau, cả 2 bên đều có thắng, bại. Nếu người Thế Gian Hiếu Dưỡng cha mẹ, kính trọng Sa Môn, thì Trời Đế Thích thắng trận, trái lại thì A Tu La thắng. Thần Tì Yết Ma huyên về việc kiến trúc điêu khắc, kĩ thuật rất tinh xảo. Cứ theo Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết quyển 5 phần 2 chép, thì sau khi chiến thắng A Tu La, Trời Đế Thích liền sai thần Tì thủ Yết Ma xây cất một tòa Điện Đường đặt tên là Tối thắng, chiều đông tây rộng 100 Do Tuần, chiều nam bắc 60 Do Tuần, có 100 gian, mỗi gian có 7 cái đài, trên mỗi đài có 7 ngọc nữ, mỗi ngọc nữ có 7 người hầu, đều do Trời Đế Thích ban phát áo cơm và đồ trang sức. Tòa Điện Đường này đẹp nhất trong các cung điện của nghìn Thế Giới nên gọi là Tối thắng, lại vì giao chiến thắng trận mà tạo dựng nên gọi là Đắc thắng. Ma Ha Chỉ Quán quyển 5 phần trên (Đại 46, 52 trung), nói: Ví như Tì thủ Yết Ma kiến tạo Đắc Thắng Đường, không thưa không dày, khoảng cách đều đặn, nguy nga cao đẹp, sừng sững trên trời.