Đả Thành Nhất Phiến

《打成一片》 dǎ chéng yī piàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Dung hợp vào một thể Duy Nhất. Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Tức là loại bỏ tất cả sự tính toán, suy lường, so đo, Phân Biệt mà đem dung hợp các sự vật thiên sai vạn biệt vào làm một, dứt hết vọng tưởng Phân Biệt, mình người, đây kia, chủ khách v.v... Thiền Tông thường dùng từ ngữ này để biểu thị sự dứt bặt quan niệm nhị nguyên đối lập, hoặc dung hợp những Hiện Tượng Sai Biệt. Phần bình tụng của tắc 6 trong Bích Nham Lục (Đại 48, 146 hạ), nói:Dài ngắn tốt xấu, dung hợp làm một (Đả Thành Nhất Phiến), mỗi mỗi nêu ra, không còn kiến giải sai khác. Phần Bình Xướng tắc 17 trong Bích Nham Lục (Đại 48, 157 trung) chép: Hương lâm từng nói: Trong 40 năm ta mới dung hợp thành một thể. Phần bình của tắc 1 trong Vô Môn Quan (Đại 48, 293 thượng), nói: Lâu ngày nhuần nhuyễn, tự nhiên trong ngoài dung hợp làm một, như người câm nằm mộng, chỉ mình tự biết mà thôi.