Diệu Tịnh Minh Tâm

《妙淨明心》 miào jìng míng xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho tâm tự tính thanh tịnh. Diệu nghĩa là vô thượng, tối thượng; Tịnh nghĩa là trong sạch; Minh là cảnh giới đã xa lìa Vô Minh mà đạt tới triệt ngộ.