Diệt Chủng

《滅種》 miè zhǒng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho người đã diệt hết Chủng Tử vô lậu, vĩnh viễn không thể Thành Phật. Tức là hữu tình vô tính trong năm chủng tính nói trong luận Duy Thức, là Xiển đề đoạn thiện trong hai loại Xiển đề ghi trong kinh Lăng già.