Dị Phẩm Hữu Phi Hữu

《異品有非有》 yì pǐn yǒu fēi yǒu

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Nhân Minh. Hữu phi hữu nghĩa là một phần có, một phần không có. Trong Nhân Minh, Tông Dị Phẩm một phần có nghĩa của pháp Năng Lập, một phần không có, gọi là Dị Phẩm Hữu Phi Hữu. Chẳng hạn như Thắng luận sư đối với Thanh Luận sư lập luận thức: Tông: Âm thanh do Nỗ Lực không ngừng mà phát ra. Nhân: Vì có tính vô thường. Trong đó, Nỗ Lực không ngừng mà phát ra là pháp Sở Lập, vô thường là pháp Năng Lập. Trong luận thức này, phàm những cái không có tính Nỗ Lực không ngừng mà phát ra (như Hư Không, điện v.v...) đều thuộc Tông Dị Phẩm. Mà Hư Không chẳng những không có tính Nỗ Lực không ngừng phát ra, lại cũng không có tính vô thường, cho nên là Dị Phẩm Phi Hữu; điện vốn không có tính Nỗ Lực không ngừng mà phát ra, nhưng lại có tính vô thường, cho nên là Dị Phẩm Hữu. Như vậy, cùng trong Tông Dị Phẩm mà một phần thì có tính vô thường của pháp Năng Lập, một phần thì không có, vì thế gọi là Dị Phẩm Hữu Phi Hữu.