Dị Phẩm Biến Vô Tính
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm:Vipakawe asattvaô. Tiếng dùng trong Nhân Minh. Là đặc chất (tướng) thứ ba trong ba đặc chất của Nhân (lí do) trong Tác Pháp ba chi Nhân Minh. Đồng nghĩa với Dị Phẩm Phi Hữu. Dị Phẩm chỉ cho tất cả các pháp ngoại trừ phạm vi khách từ (Hậu Trần) của Tông (mệnh đề). Biến vô tính hàm ý là hoàn toàn không có quan hệ, tức là Nhân hoàn toàn không dính dáng gì với Tông Dị Phẩm. Như vậy thì toàn bộ Tông Dị Phẩm đều không có pháp Năng Lập, tự nhiên cũng không xác lập được Nhân để chứng minh Tông. (xt. Tam Chi Tác Pháp).