Di Hầu

《獼猴》 mí hóu

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: markaỉa. Âm Hán: Ma Ca tra, Ma tư tra. Một loài khỉ. Tính khỉ thường lăng xăng, nhảy nhót, leo trèo, khó bắt, khó Điều Phục, thường hay bỏ cái này, nắm bắt cái khác, cho nên trong kinh nó được dùng để ví dụ cho vọng tâm của Phàm Phu. [X. kinh Tâm Địa quán Q. 8.; kinh Đại Bát Niết Bàn (bản Bắc) Q. 29.].