Danh Tự Tức

《名字即》 míng zì jí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một giai vị tu hành của Viên giáo trong tông Thiên thai, là vị thứ hai trong Lục Tức. Là giai vị tu hành được nghe lí mầu nhiệm của Nhất Thực Bồ Đề từ nơi Thiện Tri Thức hoặc Kinh Điển, rồi từ trong Danh Tự (khái niệm Danh Ngôn) đã nghe ấy mà thông suốt được diệu lí, biết hết thảy các pháp đều là Phật Pháp. [X. Ma Ha Chỉ Quán Q. 1. phần dưới]. (xt. Lục Tức).