Danh Tăng Truyện

《名僧傳》 míng sēng chuán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Gồm 30 quyển. Ngài Bảo Xướng soạn vào đời Lương. Nội dung ghi chép sự tích của 425 vị Cao Tăng từ đời Đông Hán đến khoảng thời Tề, Lương. Sau sách này không lâu, Cao Tăng Truyện của ngài Tuệ kiểu xuất hiện và người đời phần nhiều đọc tác phẩm của ngài Tuệ kiểu, cho nên Danh Tăng Truyện của ngài Bảo Xướng không được truyền bá rộng và cuối cùng đã bị thất lạc. Hiện nay trong Vạn tục tạng tập 134 có ghi Danh Tăng Truyện sao 1 quyển, nhưng chỉ có Mục Lục và phần văn trọng yếu của sách này. Sách này chia làm 8 khoa:
1. Pháp sư nước ngoài: Bốn quyển đầu có 18 người từ ngài Trúc Ca Diếp Ma Đằng trở đi.
2. Pháp sư Trung Quốc: quyển 5 đến quyển 17, có 163 người từ ngài Chu Sĩ Hành trở về sau.
3. Luật Sư: quyển 18, có 20 người từ ngài Ti La Ma xoa trở đi.
4. Thiền Sư: quyển 19, quyển 20, có 40 người từ ngài Phất Nhã Đa La trở đi.
5. Thần Lực: quyển 21, có 15 người từ ngài Kì vực trở xuống.
6. Khổ tiết: quyển 22 đến quyển 28, có 139 người từ ngài Huệ vĩnh trở xuống.
7. Đạo sư: quyển 29, có 13 người từ ngài Đạo chiếu trở xuống.
8. Kinh Sư: quyển 30, có 17 người từ ngài Đàm dược trở xuống. Cứ theo Tục Cao Tăng Truyện quyển 1 chép, thì Danh Tăng Truyện bắt đầu được soạn vào năm Thiên giám thứ chín (510) đời Lương, đến năm Thiên giám 13 thì hoàn thành. Vào khoảng đời Tùy, Đường sách này vẫn còn lưu hành; Kinh tịch chí của hai đời Tùy, Đường đều có ghi sách này. Trong Tục Cao Tăng Truyện quyển 1 cũng có ghi vắn tắt bài tựa của sách này, mãi về sau mới dần dần bị thất lạc. Ngoài ra, sách này cũng từng được lưu truyền ở Nhật bản.

Danh Tăng Truyện. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/danh-tang-truyen. Truy cập 06/04/2026.