Cuống

《誑》 kuáng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Zàỉhya. Ý là dối trá, lừa gạt. Tên Tâm Sở. Là một trong bảy mươi lăm pháp của Câu xá, một trong trăm pháp của Duy Thức. Tức là Tác Dụng tinh thần dùng nhiều thủ đoạn mánh khóe để lừa gạt người khác. Cứ theo luận Thành Duy Thức quyển 6 nói, thì Cuống tức là vì muốn được lợi dưỡng mà hiện vẻ Đạo Đức giả, lấy dối trá làm tính, hay ngăn che sự thật thà, lấy Tà Mệnh làm nghiệp. Tông Câu xá cho nó là một trong các Tiểu Phiền Não địa pháp, là pháp có thực. Tông Duy Thức thì cho nó là một trong hai mươi Tùy Phiền Não, bảo rằng Cuống lấy một phần tham, si làm thể, là do một phần tham, si mà giả lập, ngoài tham, si ra Cuống không có tướng dụng riêng. [X. luận Câu xá Q. 21. - Câu xá luận quang kí Q. 21. - Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 6.].