Cước Cân

《脚跟》 jiǎo gēn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Tức là gót chân. Trong Thiền Lâm, Cước Cân thường được dùng để chỉ tự ngã Bản Lai. Vì gót chân dẫm lên đất, thì đứng trên mặt đất một cách vững chắc không hề lay động, cho nên dùng để Thí Dụ tự ngã Bản Lai. Gót chân chưa chấm đất, hay còn nói là đặt chân chưa vững là tiếng dùng để chỉ sự tu hành chưa thuần thục. Gót chân chấm đất, Chỉ Tiền tế hậu tế đã chấm dứt, thấy suốt Bản Lai Diện Mục, tất cả Công Phu đều bỏ. Gót chân đã lún sâu vài trượng, có nghĩa là đã rơi uống hố sâu Phiền Não, tức là Mê Vọng rất sâu, cũng nói là gót chân đã lún quá sâu dưới bùn. [X. Bích Nham Lục tắc 1 - Thiền uyển thanh qui Q. 2. Tiểu Tham].