Cực Vô Tự Tính Tâm

《極無自性心》 jí wú zì xìng xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tâm có thể biết rõ các pháp đều không có tự tính là tâm tột cùng của Hiển giáo, Sơ Tâm của Mật giáo. Tức là tâm thứ chín trong mười Trụ tâm do sư Không Hải, người Nhật bản, lập ra, tương đương với lí Pháp Giới Viên Dung nói trong kinh Hoa nghiêm. Chân Như Không có tự tính, cho nên Duyên Khởi sinh ra muôn pháp - muôn pháp do duyên sinh cũng không có tự tính hệt như Chân Như, bởi thế, muôn pháp tương tức tương dung. Vì lí Pháp Giới trong Hoa nghiêm là lí rốt ráo cùng cực mà không tự tính, cho nên gọi là Cực vô tự tính. Đại Nhật Kinh Sớ quyển 3 (Đại 39, 612 trung), nói: Nếu nói câu: Mười duyên sinh của tâm cực vô tự tính, thì những cảnh giới Bất Khả Tư Nghị của Hoa nghiêm, Bát Nhã đều thu nhiếp trong đó. [X. kinh Đại nhật phẩm Trụ tâm - luận Thập Trụ Tâm Q. 9.]. (xt. Thập Trụ Tâm).