Cực Thuỵ Miên
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tiếng dùng trong Nhân Minh. Là một trong ba tiêu chuẩn để Phân Biệt tự tính và Sai Biệt trong luận thức Nhân Minh. Cục, hàm ý hạn cục một chỗ - Thông là thông suốt các chỗ khác. Trong Tác Pháp ba phần (Tông, Nhân, Dụ) của Nhân Minh, Tiền Trần (chủ từ) của Tông (mệnh đề) hạn cục ở Tông đó chứ không thông suốt đến ngoài Tông, cho nên gọi là tự tính. Hậu Trần (khách từ) của Tông thì thông suốt cả đến bên ngoài Tông, không chỉ hạn cục ở Tông đó, cho nên gọi là Sai Biệt. (xt. Thể).