Cực Lược Sắc

《極略色》 jí lüè sè

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Là một trong năm loại Pháp Xứ Sở Nhiếp Sắc do tông Duy Thức đặt ra. Khi phân tích cái thực sắc của năm trần: sắc, thanh, hương, vị, xúc, và năm căn: mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, đến đơn vị vật chất nhỏ nhất (cực vi), thì gọi là Cực Lược Sắc. Hữu Bộ Tiểu Thừa cho nó là vật chất, bao hàm trong sắc xứ mà nhãn thức duyên theo - nhưng tông Duy Thức Đại Thừa thì cho nó là sự phân tích trên giả tưởng và bảo nó bao hàm trong pháp xứ mà ý thức duyên theo. [X. luận Đại Thừa A Tì Đạt Ma tạp tập Q. 1. - Đại Thừa nghĩa lâm chương Q. 5. phần cuối]. (xt. Pháp Xứ Sở Nhiếp Sắc).