Cư Giác Sinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(1876 - 1951) Người Quảng tế, Hồ bắc. Tên là Chính, hiệu Giác minh, lúc đầu, tên là Tuấn, Biệt Hiệu Nhạc tung, lại hiệu Mai xuyên Cư Sĩ. Ông lưu học Nhật bản, chuyên về Pháp Luật, và gia nhập Đồng minh hội. Sau khi Dân quốc được thành lập, ông giữ chức Viện trưởng viện Tư pháp trong mười sáu năm. Ông chịu ảnh hưởng của Thái phu nhân, tin Phật rất thuần thành, và hết sức hộ trì Phật giáo, nên ông được coi như bức tường thành hộ trì Phật Pháp trong thời Dân quốc. Tác phẩm chủ yếu về Phật Học của ông có: Mai xuyên phổ kệ.