Cốt Toả Quán

《骨鎖觀》 gǔ suǒ guān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi là Cốt tưởng quán. Phép tu Quán Tưởng Thân Thể người ta là bộ xương trắng dính vào nhau để đoạn trừ tâm Tham Dục. Phép quán này chia làm ba giai đoạn.
1. Sơ tập nghiệp vị, tức đầu tiên tập trung sức chú ý vào một điểm nào đó trên Thân Thể để Quán Tưởng về xương, dần dần quán khắp toàn thân, rồi chuyển sang thân người khác, quán toàn Thế Giới đầy dẫy xương trắng, sau lại thu hồi về một thân mình.
2. Dĩ thục tư vị, Quán Tưởng xương trong một thân mình, thì trước hết trừ bỏ xương chân, dần dần trừ bỏ xương các bộ phận khác, chỉ còn lại nửa xương đầu.
3. Siêu tác ý vị, đem nửa xương đầu còn lại trừ khử hết, rồi Chú Tâm ở khoảng chân mày, yên lặng quán xương trắng. [X. Trung a hàm Q. 24. kinh Niệm Xứ - luận Du Già sư địa Q. 32. - luận Câu xá Q. 22.].