Công Phu

《工夫》 gōng fu

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Trong Thiền Lâm, từ ngữ Công Phu thường được dùng để chỉ việc tư duy Hành Đạo. Có hai nghĩa:
1. Chỉ cho trình độ hoặc cảnh giới của sự tu hành. Đại tuệ thư quyển thượng (Đại 47, 916), nói: Tâm này dẫu chưa từng sinh một niệm trở lui, nhưng tự biết Công Phu (trình độ) tu hành rốt cục chưa thuần nhất.
2. Chỉ về thời gian. Triệu Châu Lục quyển trung (Vạn tục 118, 160 thượng) chép: Hỏi: Thế nào là tướng đại nhân? (...) Sư đáp: Lão tăng không có Công Phu (không rảnh rỗi) như người nhàn hạ.