Cổ Kim Độc Lộ Ẩn Hiển Vô Phương

《古今獨露隱顯無方》 gǔ jīn dú lù yǐn xiǎn wú fāng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Hình dung con đường Phật Pháp Siêu việt thời gian, Không Gian, thường đứng một mình và hiển bày rõ ràng. Cổ kim, biểu thị thời gian - Vô phương, dứt hết Phương Sở, vị trí, biểu thị Không Gian. Đứng một mình giữa khoảng xưa và nay, hoặc ẩn hoặc hiển, không có chỗ nhất định, tức là Siêu Việt hết thảy thời gian Không Gian. Trong Thiền Lâm, loại khái niệm này thường được dùng để biểu Thị Chân lí của Phật Pháp, không bị hạn cuộc bởi thời Không Gian. Viên Thông đại ứng Quốc Sư Ngữ Lục quyển thượng (Đại 80, 95 hạ) ghi: Cổ Đức nói: Nếu nêu ra toàn thể Tông Thừa, thì các ông hướng vào đâu mà lãnh hội? Vì thế xưa nay đứng một mình, ẩn hiện không có phương.