Cổ Đức Tam Miết

《古德三篾》 gǔ dé sān miè

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tên Công Án trong Thiền Tông. Cổ Đức, chỉ các Thiền Sư Mã tổ Đạo nhất và Dược Sơn Duy Nghiễm đời Đường - Miệt, tức dùng cật cây tre chẻ mỏng làm lạt để buộc vật gì hoặc làm nan để đan rổ rá. Một hôm, ngài Mã tổ Đạo nhất hỏi ngài Duy nghiễm ở Dược sơn về cảnh ngộ ra sao, kiến giải như thế nào, Dược sơn đáp đã thoát khỏi hết thảy mọi Phiền Não, mà chỉ còn lại cái thể người chân thực, Mã tổ vui vẻ Tán Thán (Vạn tục 148, 117 hạ), nói: Cái mà ông được có thể nói là hiệp với tâm thể, tràn khắp tứ chi. Đã như thế thì đem ba sợi lạt buộc lấy da dạ dầy, rồi muốn đi đâu thì đi, ở đâu thì ở. Ý là Dược sơn đã lãnh hội, thể ngộ Phật Pháp, đã lan khắp toàn thể thân tâm, mà không một mảy may chấp trước, cho nên Mã tổ Ấn Khả, bảo Dược sơn có thể mang theo ba sợi lạt rồi muốn đi đâu thì đi, ở đâu thì ở để tiếp hóa Chúng Sanh. [X. Thiền Uyển Mông Cầu Q.trung].