Chúc Lụy

《囑累》 zhǔ lèi

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chúc, nghĩa là dặn dò, phó thác - Lụy, nghĩa là gánh vác sự vất vả phiền lụy. Có nghĩa là đem công việc mà giao phó và dặn dò người khác khiến họ gánh vác. Trong Tông Môn, mỗi khi đem đại pháp của Phật Tổ trao truyền khiến người sau gìn giữ và phát huy, thì gọi là Chúc Lụy. [X. Duy Ma Kinh Sớ lược Q. 10. phẩm Thích Chúc Lụy (Trí Khải)].