Chú Thệ
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Có nghĩa là đến trước Phật thánh mà thề, xin chứng minh cho lời nói của mình là đúng sự thật, không sai trái. Đức Phật cấm các Tỉ khưu không được Chú Thệ. Cứ theo Hữu Bộ tì nại da tạp sự quyển 19 chép, thì vào thời Phật, nếu có việc gì, sáu chúng thường hay viện đến Tam Bảo Phật Pháp tăng để thề bồi. Các Cư Sĩ Tại Gia thấy thế rất bất mãn và nói với Tỉ khưu là người Xuất Gia không nên mang tên của Phật của thầy ra mà làm như thế. Đức Phật nghe các Tỉ khưu kháo chuyện lại với nhau, Ngài bèn răn cấm đại chúng, bảo rằng các Cư Sĩ nói rất đúng, những người Xuất Gia nguyện nói những lời chân thực mà không cần phải thề bồi, nếu ai Chú Thệ sẽ phạm tội Việt pháp, là trái vượt phép Bí Mật của chư Phật ba đời. Nhưng cứ theo Tứ phần luật san phồn bổ khuyết hành sự sao quyển hạ đoạn 4, khi dẫn các luật điển, có phép là nếu có thề, thì phải nói Na mô Phật.