Chư Phật Thường Trụ Tâm

《諸佛常住心》 zhū fú cháng zhù xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tức là tâm Thường Trụ bất biến mà chư Phật đã chứng được. Tâm ở đây chẳng phải là cái tâm, ý, thức, mà là cái tâm Tam Giới Duy Nhất tâm (ba cõi duy một tâm), cho nên núi sông đất liền, mặt trời mặt trăng Tinh Tú, tường vách gạch ngói, đều là cái tâm Thường Trụ này. Theo đó, vì khắp hết các Pháp Giới duy chỉ là một tâm, cho nên ngồi làm tiến lui cũng chỉ một tâm ấy.