Chính Pháp Y

《正法依》 zhèng fǎ yī

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tôn Hiệu của đức Phật. Có nghĩa là đức Phật đem Chính Pháp trao cho Chúng Sinh, cho nên lấy Phật làm nơi nương tựa của Chính Pháp mà gọi là Chính Pháp Y. Kinh Thắng man chương Nhiếp thụ thứ 4 (Đại 12, 219 thượng), nói: Phật là mắt thực trí thực, là pháp căn bản, là pháp thông suốt, là nơi y chỉ của Chính Pháp. Lại tỉ khưu, tỉ khưu ni, ưu bà tắc, ưu bà di v.v..., khi Chính Pháp sắp diệt, không nịnh hót quanh co, không lừa gạt, không giả dối, mà ưa thích Chính Pháp, hộ trì Chính Pháp, thì chắc chắn sẽ được chư Phật Thụ kí.