Chiếu Tịch
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Chiếu, có nghĩa là sức Diệu Dụng của Chân Như chiếu rọi khắp mười phương - Tịch, có nghĩa là cái thể mầu nhiệm của Chân Như xa lìa mọi lỗi lầm. Tướng thực của sự Diệu Dụng là thể vắng lặng, gọi là Chiếu Tịch (chiếu rọi mà vẫn vắng lặng) - chỗ thực của thể vắng lặng là sự Diệu Dụng, gọi là Tịch Chiếu. (Vắng lặng mà vẫn chiếu rọi).