Chiêu Huyền Tự

《昭玄寺》 zhāo xuán sì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Còn gọi là Chiêu huyền tào. Là quan thự do Bắc triều thiết lập để cầm đầu Tăng Giới vào thế kỉ thứ V đến thế kỉ thứ VI Tây lịch. Sau pháp nạn diệt Phật của Thái vũ đế nhà Bắc Ngụy, Văn thành đế lên nối ngôi, niên hiệu Hưng an năm đầu (452), hạ lệnh phục hưng Phật giáo, đồng thời, đặt Giám phúc tào làm cơ cấu Tăng Quan trung ương, Tăng Quan chủ sự lấy Đạo nhân thống làm chánh, Đô Duy Na làm phó. Niên hiệu Hòa bình năm đầu (460), đổi là Chiêu Huyền Tự, đặt một Đại Thống, một Thống, ba Đô Duy Na và các viên Tào công, Chủ bạ để thống nhiếp các Sa Môn tào và Châu thống, Quận thống, Huyện thống tại các châu, và phán quyết các Tăng Ni phạm tội. Các đời Bắc triều đều dùng theo chế độ này, có sửa đổi đôi chút. Nhưng Nam triều thì không dùng các danh xưng như trên, mà đặt ra các Tăng Quan gọi là Tăng chính, Tăng chủ, Pháp Chủ. Đời Tùy đổi Chiêu Huyền Tự làm Sùng Huyền Thự, đặt dưới Hồng Lô Tự (là cơ cấu Tiếp Đãi khách nước ngoài và những người đến triều cống), đến đời Đường cũng có đặt Sùng Huyền Thự. [X. Tùy thư bách quan chí thứ 22]. (xt. Tăng Quan, Quản Thuộc Tăng Ni).