Chân Huệ Tự

《真慧寺》 zhēn huì sì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Còn gọi là Đại trung Đông Sơn Tự, Ngũ Tổ Tự. Chùa ở núi Ngũ Tổ (còn gọi là núi Phùng mậu, núi Đông), phía đông bắc huyện Hoàng Mai tỉnh Hồ bắc. Do Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn của Thiền Tông đời Đường sáng lập, vua Tuyên tông nhà Đường đặt tên là Đại trung Đông Sơn Tự. Trong núi có các di tích cổ, như động Truyền Pháp, đài giảng kinh, ngọn Bạch Liên, ao rửa tay v.v...… Đến khoảng năm Cảnh đức (1004– 1007) đời Tống, nhà vua đổi tên là Chân tuệ tự. Về sau ngài Pháp diễn (?–1104) đã từng ở đây truyền bá Thiền Phong của phái Dương kì. Khoảng năm Vạn lịch (1573– 1619) đời Minh, năm Hàm phong thứ 4 (1854) đời Thanh, đã 2 lần bị hỏa hoạn, sau lại được phục hồi.