Chân Giả Đại Thế

《真假大勢》 zhēn jiǎ dà shì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong bốn thế lớn của tông Lâm tế. Hàm ý mượn giả để hiểu rõ thật. Trong Tùng Lâm, khi thầy dạy trò, thường hay mượn việc Thế Gian để hiển bày lí Phật Pháp. Ngũ Gia Tông Chỉ soạn yếu quyển thượng (Vạn tục 114, 259 hạ), nói: Thế lớn Chân Giả thứ ba là mượn giả để tỏ thật, ý nằm ở ngoài lời, không câu chấp nhất định.