Cảnh Giới Bát Nhã
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Bát Nhã, Phạm: Prajĩa, có nghĩa là tuệ. Một trong năm loại Bát Nhã. Năm loại Bát Nhã chỉ cho năm loại Thánh Trí thấy rõ Pháp Giới, thấu suốt Chân Lí. Trong đó, Cảnh Giới Bát Nhã là chỉ hết thảy các pháp Sở Duyên của Bát Nhã. Vì Bát Nhã là trí Năng Duyên, các pháp là cảnh Sở Duyên, mà cảnh thì không có tự tướng riêng, đều là do trí phát hiển, cho nên dùng hai trí căn bản và hậu đắc soi rọi và thấu suốt hết thảy Pháp Cảnh giới đều rỗng lặng, gọi là Cảnh Giới Bát Nhã. [X. Nhân Vương Hộ Quốc Bát Nhã Ba La Mật Đa Kinh Sớ Q. 1. phần trên; Bát Nhã tâm kinh u tán Q.thượng; Tam Tạng Pháp Số Q. 20.]. (xt. Ngũ Chủng Bát Nhã).