Cần Tháo

《勤操》 qín cāo

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Gonzō, 754-827: vị tăng của Tam Luận Tông Nhật Bản, sống dưới hai Thời Đại Nại Lương và Bình An, húy là Cần Tháo (), thường gọi là Thạch Uyên Tăng Chánh (), xuất thân vùng Cao Thị (), Đại Hòa (, Yamato), họ Tần (). Năm 12 tuổi, ông theo học Tam Luận với Tín Linh (, Shinrei) và Thiện Nghị (, Zengi) của Đại An Tự (, Daian-ji); đến năm 770, ông được chọn trong số ngàn vị tăng Đắc Độ. Đến năm 794, ông làm chức Đường Đạt (, Dōtatsu, tên vị tăng dâng bức Chú Nguyện Văn hay Nguyện Văn lên cho vị Chủ Sám hoặc Chú Nguyện Sư khi Hành Pháp sự). Năm 796, ông cầu nguyện Siêu Độ cho bạn đồng học là Vinh Hảo () và bắt đầu tiến hành tổ chức Pháp Hoa Bát Giảng (, còn gọi là Thạch Uyên Bát Giảng []) tại Thạch Uyên Tự () ngay dưới chân núi Cao Viên (). Vào năm 813, ông luận phá vị tăng Pháp Tướng Tông tại Đại Cực Điện (殿) trong cung nội và từ đó mở rộng uy thế của Tam Luận. Năm 820, ông nhậm chức Biệt Đương (, Bettō, tên vị Tăng Quan chuyên trách quản lý sự vụ của những ngôi Đại Tự) của Hoằng Phước Tự (, Gūfuku-ji) và kiêm luôn chức Biệt Đương của Tây Tự (西) trong Bình An Kinh khi đang xây dựng. Năm 826, ông được thăng chức Đại Tăng Đô, từng thân giao với Tối Trừng (, Saichō) cũng như Không Hải (, Kūkai) và chứng tỏ ông có Nhận Thức về Phật Giáo mới của Thiên Thai, Chơn Ngôn. Sau ông qua đời tại Đông Bắc Viện của Tây Tự và được truy tặng chức Tăng Chánh.