Càn Khai Khôn Hạp

《乾開坤闔》 qián kāi kūn hé

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: càn mở khôn đóng, tức trời mở ra và đất đóng lại. Trong Hệ Từ Truyện () có giải thích rằng: “Hạp hộ vị chi khôn, Tịch Hộ vị chi càn, nhất hạp nhất tịch vị chi biến, vãng lai vô cùng vị chi thông (, Đóng cửa gọi là khôn, mở cửa gọi là càn, một đóng một mở gọi là biến, qua lại không cùng gọi là thông).” Hay trong phần Huyền Quan Hiển Bí Luận () của Tử Thanh Chỉ Huyền Tập () do Bạch Ngọc Thiềm (, 1194-?) nhà Tống soạn, cũng có đoạn rằng: “Khai hạp Càn Khôn tạo hóa quyền, đoán luyện nhất lô chơn nhật nguyệt (, Đóng mở trời đất tạo hóa quyền, nung luyện một lò đúng trời trăng).” Trong bài () của Phạm Thành Đại () nhà Tống có câu: “Thiên phong kích xuy, ba đào hạp khai (, gió trời thổi mạnh, sóng cả đóng mở).”