Căn Bản Thức

《根本識》 gēn běn shí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Mùla-vijĩàna. Gọi tắt: Bản thức, Căn Thức. Cứ theo thuyết của Đại Chúng Bộ thì thức căn bản là cái gốc chung của tất cả các thức như: thức mắt, thức tai, thức mũi v.v... Căn cứ vào đó, tông Duy Thức cho rằng Đại Chúng Bộ đã ám thị sự tồn tại của thức A lại da, bởi thế nói Căn Bản Thức là tên khác của thức A lại da. Vì vậy, tông Duy Thức đã khẳng định thức A lai da là thức căn bản, còn bảy thức trước là do thức căn bản này biến hiện ra, cho nên đều gọi là Chuyển Thức. [X. luận Nhiếp Đại Thừa Q.thượng; luận Du Già sư địa Q. 51.].