Căn Bản Tâm

《根本心》 gēn běn xīn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong ba tâm nói trong kinh Kim Quang Minh tối thắng vương quyển 2. Là tâm Phiền Não của Phàm Phu còn nguyên vẹn, người có tâm này thì không chứng được Pháp Thân. Tông Kính Lục quyển 89 phối hợp tâm căn bản với thức thứ tám. Thức thứ tám là nguồn gốc Sinh Khởi muôn pháp, vì thế gọi là tâm căn bản. (xt. Tam Tâm).