Cam Chỉ

《甘旨》 gān zhǐ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có nhiều nghĩa khác nhau: (1) ngon ngọt; như trong Luận Quý Túc Sớ () của Triều Thác (, 200-154 trước CN) nhà Hán có câu: “Phù hàn chi ư y, bất đãi khinh noãn, cơ chi ư thực, bất đãi Cam Chỉ (, hễ lạnh thì nhờ vào áo mặc, chẳng kể thứ nhẹ ấm; hễ đói thì nhờ vào thức ăn, chẳng đợi đồ ngon ngọt).” (2) Loại Thực Vật ngon ngọt. Như trong Kim Lâu Tử (), Lập Ngôn () của Lương Nguyên Đế (, tại vị 552-554) thời Nam Triều có câu: “Cam Chỉ bách phẩm, nguyệt tế nhật tự (, trăm thứ ngon ngọt, tháng cúng ngày thờ).” Hay như trong Liêu Trai Chí Dị (), chương Cửu Sơn Vương () của Bồ Tùng Linh (, 1640-1715) nhà Thanh cũng có đoạn rằng: “Nga nhi hành tửu tiến soạn, bị cực Cam Chỉ (, trong chốt lát thì tiến hành dâng cúng rượu, mâm cỗ, chuẩn bị loại ngon ngọt nhất).” (3) Chỉ loại thức ăn dùng để nuôi dưỡng song thân. Trong tờ Tấu Trần Tình Trạng () của Bạch Cư Dị (, 772-846) nhà Đường có đoạn: “Thần mẫu đa bệnh, thần gia tố bần, Cam Chỉ hoặc khuy, vô dĩ vi dưỡng, dược bính hoặc khuyết, không trí kỳ ưu (, mẹ thần nhiều bệnh, nhà thần nghèo cùng, thức ăn ngon ngọt có khi thiếu thốn, chẳng lấy gì nuôi dưỡng song thân, thuốc men khuyết hụt, không có gì làm cho người yên lòng).” Từ đó, có cụm từ “cúng Cam Chỉ ()” nghĩa là cung phụng cha mẹ hết mực để báo hiếu. Như Trong Nhị Thập Tứ Hiếu (), câu chuyện Phụ Mễ Dưỡng Thân (, vác gạo nuôi song thân) của Tử Lộ () có đoạn thơ rằng: “Phụ mễ cúng Cam Chỉ, ninh từ bách lí diêu, thân vinh thân dĩ một, do niệm cựu Cù Lao (, vác gạo nuôi cha mẹ, chẳng từ trăm dặm xa, giàu sang người đã mất, còn nhớ công ơn xưa).” Hay trong Đại Huệ Phổ Giác Thiền Sư Pháp Ngữ () quyển 20 có đoạn: “Phụ mẫu bất cúng Cam Chỉ, Lục Thân cố dĩ khí ly, thân cư thanh tịnh Già Lam, mục đỗ cam dung thánh tướng (, cha mẹ chẳng tròn hiếu đạo, Lục Thân lại phải xa rời, thân sống Già Lam thanh tịnh, mắt trông thánh tướng dung hiền).” Hoặc trong Quy Sơn Đại Viên Thiền Sư Cảnh Sách () của Quy Sơn Linh Hựu () cũng có câu tương tự như vậy: “Phụ mẫu bất cung Cam Chỉ, Lục Thân cố dĩ khí ly, bất năng an quốc trị bang, gia nghiệp đốn quyên kế tự (, cha mẹ chẳng tròn hiếu đạo, Lục Thân lại phải xa rời, chẳng thể an nhà trị nước, gia nghiệp dứt bỏ kế thừa).”