Bốn Đại

《tứ đại》

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

, gồm đất (Địa Đại), nước (Thủy Đại), gió (phong đại) và lửa (hỏa đại). Theo quan điểm ngày xưa, Bốn Đại là bốn yếu tố căn bản tạo thành vật chất. Hiểu theo ý nghĩa tượng trưng thì đây là bốn tính chất phổ biến của vật chất: đất tượng trưng cho độ rắn chắc, kết cấu của vật chất; nước tượng trưng cho độ ẩm, sự hiện diện của nước trong vật chất; lửa tượng trưng cho nhiệt năng hay năng lượng, hàm chứa trong mọi vật chất; và gió tượng trưng cho sự chuyển động, thay đổi của các phân tử cấu thành vật chất. Tất cả vật chất trong vũ trụ đều do bốn tính chất này hòa hợp theo những tỷ lệ khác nhau mà tạo thành. Thân Thể con người cũng không phải ngoại lệ, nên được gọi là thân Tứ Đại. Vì thân Tứ Đại là cội nguồn của mọi sự Tham Dục, khổ não nên người tu tập nên quán xét nó như là con rắn độc (Tứ Đại độc xà).