Bình Triển
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Là phương pháp dạy người học trong Thiền Lâm. Đối lại với Đề Trì. Bình Triển hàm ý là hình dáng thế nào thì hiện ra nguyên như thế. Thiền gia mượn từ này để chỉ cái phương pháp thả lỏng (phóng hành) mà thầy dùng để chỉ dạy học trò. Tức là thầy thừa nhận sự hiểu biết của học trò, và để mặc cho học trò tự do phát triển cơ Ngộ Đạo của họ. Bích Nham Lục tắc 22 (Đại 48, 162 hạ), nói : Nếu ông Bình Triển, cứ việc Bình Triển; nếu ông đả phá, mặc sức đả phá. (xt. Đề Trì).