Bình Thanh Thạnh

《平清盛》 píng qīng shèng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Taira-no-Kiyomori, 1118-1181: vị Võ Tướng sống vào cuối thời Bình An, trưởng tử của Bình Trung Thạnh (, Taira-no-Tadamori), còn gọi là Bình Tướng Quốc (), Tịnh Hải Nhập Đạo (), Lục Ba La Mật Điện (殿), v.v. Sau hai Vụ Loạn Bảo Nguyên (), Bình Trị (), ông thay thế dòng họ Nguyên (, Minamoto) nắm toàn bộ thế lực, càng lúc càng thăng tiến, thậm chí làm quan cho đến chức Tùng Nhất Vị Thái Chính Đại Thần (). Con gái ông là Đức Tử () được làm Hoàng Hậu của Cao Thương Thiên Hoàng (, Takakura Tennō, tại vị 1168-1180), rồi con trai người này là An Đức Thiên Hoàng (, Antoku Tennō, tại vị 1180-1185) cũng được trao truyền ngôi vị; cho nên ông rất tự hào về thế lực ngoại thích của Hoàng Thất. Con cháu ông đều hiển đạt làm quan chức, cho nên đã có biết bao người rắp tâm muốn trừ khử thế lực của ông, nhưng không thành, mãi cho đến sau khi ông qua đời mấy năm, hàng cháu dòng họ Bình (, Taira) mới thật sự diệt vong.