Biến Thị Tông Pháp Tính

《遍是宗法性》 biàn shì zōng fǎ xìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: pakwa-dharmatva.Tiếng dùng trong Nhân Minh. Là một trong ba tướng của phần Nhân (lí do). Trong ba phần (Tông, Nhân, Dụ) của Nhân Minh, mối quan hệ giữa Nhân và Tông (mệnh đề) là then chốt để kiểm tra xem cái phương thức lập luận có chính xác hay không. Nghĩa là tính chất của phần Nhân lúc nào cũng phải bao hàm trong chủ từ (Tiền Trần) của phần Tông trong tất cả mọi trường hợp, vì thế gọi là Biến Thị Tông Pháp Tính (tính chất bao trùm khắp Tông). Như khi lập luận: Tông: Tiếng nói là vô thường. Nhân: Vì có tính Sở Tác (tính được làm ra). Cái tính chất được làm ra này bao hàm khắp trong tất cả các loại tiếng nói (chủ từ của Tông), không một tiếng nào mà không mang tính chất được tạo ra. [X. luận Nhân Minh nhập chính lý; Nhân Minh Nhập Chính Lí Luận Sớ Q.thượng; Nhân Minh Luận sớ thụy nguyên kí Q. 2.].