Bạch Lạc Thiên

《白樂天》 bái lè tiān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tức Bạch Cư Dị (, 772-846), thi nhân thời Trung Đường, tự là Lạc Thiên (), hiệu Hương Sơn Cư Sĩ (), người vùng Hạ Phong (), Thiểm Tây (西), người đời thường gọi ông là Túy Ngâm Tiên Sinh (). Khi đang làm chức Tả Thập Di (chức quan chuyên làm quân sư cho nhà vua), ông bị dèm pha vu khống, nên bị đổi đi làm quan Tư Mã ở Giang Châu (). Sau ông lại được triệu hồi về kinh và cho làm Hình Bộ Thượng Thư (tương đương với Bộ Trưởng Bộ Tư Pháp ngày nay). Về thi phong phần nhiều ông chịu ảnh hưởng của thi hào Đỗ Phủ (), lưu lệ và bình dị, nên được rất nhiều người mến chuộng. Ông có viết bộ Bạch Thị Văn Tập () và tác phẩm tiêu biểu của ông là Trường Hận Ca (), Tỳ Bà Hành (), v.v. Chính thi phong của ông đã mang lại ảnh hưởng rất lớn cho nền văn học dưới thời đại Bình An của Nhật Bản.