Bất Tịnh Hạnh

《不淨行》 bù jìng xíng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Hạnh không sạch, cũng gọi là Phi Phạm Hạnh. Tức chỉ việc Dâm Dục. Làm Dâm Dục là việc đê tiện, thô bỉ, tâm Ái Nhiễm dơ bẩn, cho nên gọi là Bất Tịnh Hạnh. Lại vì nó trái với Phạm Hạnh trong sạch, nên cũng gọi là Phi Phạm Hạnh. [X. Phạm Võng Kinh sớ Q.hạ].