Bất Sinh Bất Sinh Bất Khả Thuyết

《不生不生不可說》 bù shēng bù shēng bù kě shuō

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong bốn Bất Khả Thuyết. Có xuất xứ từ phẩm Đức vương trong kinh Đại Niết Bàn. Nhà Thiên thai đem Bất Sinh Bất Sinh phối với Chân Lí của Viên giáo. Viên giáo nói lí Chân Như xưa nay vốn Không Sinh, sự (Hiện Tượng) trong mười cõi (vũ trụ) tuy Sai Biệt (có Sinh Diệt) nhưng lí (Bản Thể) thì Không Sinh, cho nên gọi là Bất Sinh Bất Sinh. Ý tức là lí Chân Như và tướng Sai Biệt của mười cõi không hai. Lí Bất Sinh Bất Sinh này rất sâu xa mầu nhiệm, khó diễn tả được bằng lời nói, chỉ có thể dùng trí để chứng, ví thế gọi là Bất Khả Thuyết. [X. Tứ giáo nghi Q. 1.; Duy Ma Kinh Huyền Sớ Q. 1.]. (xt. Tứ Bất Khả Thuyết).