Bát Nhã Tận Tịnh Hư Dung

《般若盡淨虛融》 bō rě jǐn jìng xū róng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bát Nhã, chỉ kinh Bát Nhã. Tận tịnh (hết sạch), chỉ các pháp đều là không. Hư dung (rỗng không), vì các pháp đã là không thì không có tự tính cho nên có thể Dung Thông nhau và hòa nhập vào nhau mà không trở ngại. Nghĩa là kinh Bát Nhã nói về lí các pháp đều không. (xt. Tận Tịnh Hư Dung).