Bất Đoạn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
I. Bất Đoạn. Cũng gọi Phi Sở Đoạn. Một trong ba thứ đoạn. Chỉ cho hết thảy pháp vô lậu. [X. luận Câu xá Q. 2., Q. 4.]. (xt. Tam Đoạn, Phi Sở Đoạn).
II. Bất Đoạn. Không gián đoạn. Nghĩa là ngày này qua ngày khác, siêng tu liên tục, Niệm Phật tụng kinh không ngừng.
II. Bất Đoạn. Không gián đoạn. Nghĩa là ngày này qua ngày khác, siêng tu liên tục, Niệm Phật tụng kinh không ngừng.