Bất Đoạn

《不斷》 bù duàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Bất Đoạn. Cũng gọi Phi Sở Đoạn. Một trong ba thứ đoạn. Chỉ cho hết thảy pháp vô lậu. [X. luận Câu xá Q. 2., Q. 4.]. (xt. Tam Đoạn, Phi Sở Đoạn).
II. Bất Đoạn. Không gián đoạn. Nghĩa là ngày này qua ngày khác, siêng tu liên tục, Niệm Phật tụng kinh không ngừng.