Bất Cố Luận Tông

《不顧論宗》 bù gù lùn zōng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tiếng dùng trong Nhân Minh. Một trong bốn loại Tông Nhân Minh. Bất cố, nghĩa đen là chẳng đoái hoài. Bất Cố Luận Tông là Tông (mệnh đề, chủ trương) chỉ có người lập luận đồng ý, chứ không được người vấn nạn chấp nhận (đoái hoài đến). Trong Nhân Minh, khi người lập luận nêu ra một vấn đề gì, mà được đối phương (người vấn nạn) chấp nhận ngay, không cần tranh cãi để tìm ra sự thật, thì là trái với qui định của luận lí Nhân Minh. Nói cách khác, khi người lập luận lập Tông (đặt vấn đề), thì Tông ấy phải qua một quá trình biện luận theo đúng qui tắc của Nhân Minh để thuyết phục đối phương chấp nhận, nó mới có giá trị. Cho nên, Bất Cố Luận Tông là tông có ý nghĩa nhất trong bốn loại tông. [X. luận Nhân Minh chính lí môn; Nhân Minh Nhập Chính Lí Luận Sớ Q.thượng]. (xt. Tứ Tông).